Giới thiệu
Hướng mới trong thiết kế không gian nội thất ( phần 2)

II.2. Ý tưởng mới về XÂY DỰNG KHÔNG GIAN NỘI THẤT theo xu hường “giải tỏa kết cấu”:

Nội dung ý tưởng:

II.2.1. Tổ chức không gian chung (kiến trúc) đến không gian riêng (nội thất) theo một khái niệm mới trong phương pháp tạo hình: THỐNG NHẤT và ẢNH HƯỞNG LẪN NHAU.

II.2.2. Tạo trạng thái CHUYỂN ĐỘNG hoặc KHÔNG ỔN ĐỊNH cho không gian nhằm gây cảm giác thú vị, đem lại nhiều cảm xúc.

- Xử lý hình khối không gian: tạo hình mạnh, hình thù khối linh động, uyển chuyển.. => khơi gợi trí tưởng tượng bay bổng

- Xử lý “tường vách” phân chia không gian: sử dụng vật liệu mới hiện đại (thép, khung nhôm, kính cường lực,..) vật liệu 3D tạo hình tốt.. tạo sự linh hoạt “mềm dẻo”, cũng như gây ấn tượng mạnh bằng cảm giác nội thất đang bị xáo trộn, kéo đẩy xô lệch một cách cố ý => biến những thứ quen thuộc bấy lâu thành lạ lẫm, khó đoán, khó xác định.

Công trình của KTS Zaha Hadid

- Xử lý ánh sáng: ánh sáng điểm, chiếu sáng khu vực, tạo những nhấn nhá khác biệt..

II.2.3. Các vật dụng nội thất cũng chính là thành phần KHÔNG THỂ TÁCH RỜI không gian nội thất nơi nó được đặt để (có thể được gắn kết cố định vào không gian hoặc đứng rời, nhưng khi đứng rời thì cũng “giống như thể” một bộ phận hòa hợp với không gian một cách hoàn chỉnh nhất)

II.2.4. Sử dụng vật liệu mới với công nghệ hiện đại của tương lai như: resin (vật liệu nhựa tổng hợp hoặc thủy tinh tổng hợp), chất dẻo, nhôm uốn, sợi thủy tinh, kính tổng hợp uốn cong được, kính phát sáng, tấm gỗ mỏng uốn cong linh động.. thậm chí những vật liệu nano với công nghệ làm sạch khuẩn..vv..

II.3. Những cơ sở khoa học giúp cho việc hình thành ‎ý tưởng

II.3.1. Xu hướng “Giải toả kết cấu” (Deconstruction) trong kiến trúc:

A. VÀI NÉT VỀ XU HƯỚNG GIẢI TỎA KẾT CẤU:

Vào cuối những năm 1980, khi người ta cho rằng chủ nghĩa Hậu Hiện đại đã lùi bước, thì một xu hướng kiến trúc mới nổi lên với cái biệt danh đầy ấn tượng là “Chủ nghĩa giải tỏa kết cấu” (dịch từ thuật ngữ Deconstructionism trong tiếng Anh).

Bắt đầu từ cuộc triển lãm tại Bảo tàng nghệ thuật Hiện đại New York năm 1988, dưới sự bảo trợ của kiến trúc sư Philip Johnson, lần đầu tiên người ta đã xác nhận sự hiện diện của hình thức kiến trúc này với tên gọi chính thức là “Kiến trúc giải tỏa kết cấu chủ nghĩa”. Cuộc triển lãm này giới thiệu sáu kiến trúc sư và một nhà xây dựng, gồm: Bernard Tschumi, Frank O’Gehry, Peter Eisenman, Rem Koolhaas, Zaha Hadid, và nhà xây dựng Coop Himmelblau.

Kiến trúc giải tỏa kết cấu, thông qua sự rối ren của hình học để ‘bổ sung” cho kiến trúc Hiện đại như là một quá trình tự tìm kiếm bản thân của nó. Thuật ngữ này đã thu hút được sự chú ‎‎‎ý nhiều người và là chủ đề được thảo luận rộng rãi rằng Giải tỏa kết cấu có phải là một chủ nghĩa trong kiến trúc hay không, có phải đã có một hình thức kiến trúc mới xuất hiện hay không, hay đó chỉ là một mong muốn tái thẩm định lại các giá trị của kiến trúc Hiện đại. Giải thích khái niệm này, người ta nhận thấy nổi bật hai xu hướng sau:

  • Xu hướng thứ nhất cho rằng Kiến trúc “Giải tỏa kết cấu” không phải là một phong trào, không phải là một tín điều, mà chỉ là mong muốn tái thẩm định những giá trị của kiến trúc Hiện đại (theo Jenifer Taylor). Ngay trên lối vào triển lãm ở New York năm 1988 đã ghi rõ “tuyên ngôn” của phong trào này về kiến trúc như sau: “Hình thức thuần túy đã bị ô nhiễm, đang biến kiến trúc thành một tác nhân bất ổn định, bất hòa và xung đột”.

Theo tinh thần đó, nhà sử học kiến trúc Jenifer Taylor cho rằng Deconstruction chỉ là một phương pháp phân tích và xem xét lại vấn đề, các ý‎ đồ trong quá khứ và tìm cách giải thích lại theo một lối khác. Ví dụ: trong khi kiến trúc Hiện đại khẳng định hình khối phải đi theo chức năng, còn Deconstruction thì cho rằng không nhất thiết phải như vậy. Những người ủng hộ quan điểm của phái DECONSTRUCTION chỉ đơn thuần thăm dò những lối đi mới cho các vấn đề cũ hoặc để “tái thẩm định” các giá trị (cũ) của chúng, vì vậy mà DECONSTRUCTION ko phải là một phong cách kiến trúc, lại càng ko liên quan gì tới ‎ niệm construction xưa kia của nhóm Kết cấu chủ nghĩa (Constructivism) ở Nga trong những năm 1920. DECONSTRUCTION thực chất là tư tưởng chứa đựng những ý niệm lạc quan, tích cực, hướng đến cái mới từ những các cũ bị lãng quên. Những mục tiêu của DECONSTRUCTION theo xu hướng này gồm:

- DECONSTRUCTION là một bộ phận của tư tưởng Hậu Hiện đại, giúp xem xét lại những cái đã qua để từ đó tìm đường hướng mới,
- DECONSTRUCTION ko nhằm phá hủy các truyền thống cũ, mà xem xét nó để áp dụng trong tương lai, nó chỉ là phương tiện giúp cho việc giải thích thế giới mới
- DECONSTRUCTION mong muốn tìm lại những cái trước kia đã bị che đậy, giấu đi, bị đàn áp,.. để tìm lại những mảnh nhỏ còn sót lại của quá khứ và tìm ra những cách giải thích khác.

Theo cách l‎ý giải trên có thể xếp các sáng tác của các kiến trúc sư thuộc nhóm SITE ở Mỹ và kiến trúc sư Bernard Tschumi (người Thụy Sỹ) làm đại diện cho nhánh thứ nhất của xu hướng “DECONSTRUCTION”. Sáng tác của các kiến trúc sư thuộc nhóm SITE mang màu sắc của chủ nghĩa hoài nghi khi đề xướng triết học về cái dở dang hay sự đảo ngược trong kiến trúc. Còn kiến trúc sư Bernard Tschumi thì cho rằng thế giới đang bùng nổ, tan vỡ ra nhiều mảnh, do đó phải lập lại trật tự cho nó. Trong đồ án Công viên La Villette, Ông đã đề xuất giải pháp sử dụng một hệ thống cấu trúc dựa trên một mạng lưới ô vuông để định vị toàn bộ cấu trúc của nó với ‎ý tưởng rằng điều đó lập lại tính trật tự của kiến trúc.

· Xu thế thứ hai lại cho rằng đây là một phong cách kiến trúc mới. Vì các kiến trúc sư này đi tìm một thứ ngôn ngữ gây ấn tượng mạnh mà không cần chú ‎ý đến yêu cầu chức năng, thậm chí còn chống lại và từ bỏ các chuẩn mực trong xây dựng và trang trí. Đó cũng là nét tương đồng trong quan niệm triết học của hai xu hướng Hậu Hiện đại và DECONSTRUCTION. Tuy vậy, sự khác biệt giữa họ thể hiện rõ hơn trong khẩu hiệu do kiến trúc sư Bernard Tschumi đưa ra:” hình thức sinh ra từ trí tưởng tượng”, nhằm khẳng định giá trị của DECONSTRUCTION và tuyên chiến với kiến trúc Hậu Hiện đại – là xu hướng không “tưởng tượng” ra kiến trúc mà chỉ chú trọng khai thác những chủ đề sẵn có từ lịch sử. Chính từ DECONSTRUCTION đã sản sinh ra khái niệm về sự “hoàn hảo bị xáo trộn” giống như một trò chơi với những hình khối hình hộp được lắp ráp tỉ mỉ nhưng lại gây ra cảm giác rằng có thể làm cho nó sụp đổ hoặc chuyển động. Hình ảnh chung mà các kiến trúc sư theo đuổi xu hướng DECONSTRUCTION tạo ra là những hình khối kiến trúc mỏng manh được sắp đặt bên cạnh những khối to lớn quá khổ và quái dị, nhằm tạo nên một trạng thái không ổn định, dễ sụp đổ.

Với ý tưởng cho rằng DECONSTRUCTION là những cấu trúc không chặt chẽ, nên sự bền vững không thuộc về bản thể của nó, và như thế có thể hiểu đó là một thứ kiến trúc với những hình thể “phi kết cấu”. Điều này thoạt nghe thì có vẻ như trái ngược lại với nguyên tắc mà K. Tange từng nói về kiến trúc: “Công năng – kết cấu – biểu tượng”. Mark Wigley, một cộng tác viên của nhóm đã giải thích như sau: “ Kiến trúc cổ điển như một trường phái bảo thủ đã sản sinh ra hình thức thuần túy, trái lại kiến trúc giải tỏa kết cấu cho rằng giấc mộng đạt tới hình thức thuần túy là rối loạn và trở thành một cơn ác mộng”. Ông tiếp tục giải thích:” Dạng thức đang tự bóp méo chính nó, tuy nhiên sự bóp méo bên trong này không phá hủy dạng thức. Trong một cách thức lạ lùng, hình thức được lưu giữ nguyên vẹn. Đây là kiến trúc của sự rối loạn, lộn xộn, chệch hướng, sự méo mó chứ không phải là kiến trúc của sự phá vỡ, sự mục nát, sự phân ly và sự tan rã. Nó đổi chỗ, định vị lại cấu trúc chứ không phải là phá hủy cấu trúc”. Mark Wigley cũng cho rằng bằng cáh làm không ổn định cấu trúc này, thì sẽ khiến cho kiến trúc mạnh mẽ hơn và tồn tại lâu hơn, bởi ông cho rằng người ta không thể bỏ đi những cấu trúc lộn xộn, không rõ ràng này được, vì nó là những thành phần của một thực thể “cộng sinh” thống nhất.

Nếu xem kiến trúc theo xu hướng giải tỏa kết cấu là một trào lưu kiến trúc mới, được hình thành từ sự khước từ mọi hình thức truyền thống của kiến trúc Hiện đại (là trào lưu có ít nhiều liên hệ với chủ nghĩa kết cấu Nga trước đó), thì phải chăng cũng nên xem nó là sự khởi đầu của một phong cách kiến trúc mới như Zaha Hadid khẳng định, hay đó chỉ là “một quá trình tự tìm kiếm bản thân một cách lúng túng của chủ nghĩa Hiện đại”. Theo như một quan điểm khác thì Chủ nghĩa giải tỏa kết cấu ở phương Tây hiện nay có thể xem là một tư trào kiến trúc thể hiện khá trọn vẹn các đặc tính của một thứ Chủ nghĩa cơ khí phản hấp dẫn nào đó. Điều này có thể còn chưa được phân định rõ ràng, nhưng dù sao quan điểm của họ cũng có nhiều điều đáng chú ý‎. Đó là cách nhìn về kiến trúc mềm dẻo hơn, xem nó là một hiện tượng có thể thay đổi được chứ không “nhất thành bất biến” như những giáo điều mà các kiến trúc sư Hiện đại chủ nghĩa trước đó từng quan niệm.

Tới đây thì vấn đề được đặt ra là: “giải tỏa kết cấu” có thực sự là một hướng đi mới cho kiến trúc, khác hẳn với các trào lưu trước đó, vốn đang cố đi tìm một hình thức ổn định cho nó, mà theo các nhà “giải toả kết cấu” thì việc tìm tới một hình thức thuần túy chỉ hoàn toàn là “một cơn ác mộng”. Tuy nhiên trong một chừng mực nhất định thì “kiến trúc giải tỏa kết cấu” có những biểu hiện của một sự “quá đà” trong tạo hình kiến trúc, DECONSTRUCTION để lại đằng sau nó một sự rối loạn, bất định hướng thay cho những nguyên tắc nghiêm ngặt, cứng nhắc của kiến trúc Hiện đại. Như lời tự phê bình một cách trào phúng của kiến trúc sư Guenter Behnish về công trình “Viện nghiên cứu năng lượng mặt trời Stuttgart” (Hysolar Stuttgart – 1987) của Ông thì đó là “một tội lỗi muộn màng của thời trai trẻ”

Tóm lại, xu hướng “Giải tỏa kết cấu” vận dụng mọi phương tiện nhằm làm đảo lộn mọi nhận thức bình thường hơn là cách đặt vấn đề và là sống lại nghệ thuật kiến trúc.

B. TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM TIÊU BIỂU:

CÁC CÔNG TRÌNH CỦA NHÓM SITE

· Triết lý về sự dở dang: trong phương án “CỬA HÀNG BẬP BÊNH” cho hãng Best (nghĩa là tốt nhất) ở tiểu bang Maryland, Hoa Kỳ, 1976 – 1978 nhóm này đã cố tình thay đổi quan niệm thông thường về bản thân khái niệm “best” bằng cách thực hiện một bức tường khổng lồ (nặng 450 tấn) trên bề mặt ở trong “tình trạng” căng thẳng của một vật nặng mà người ta thường xuyên phải qua lại bên dưới nó. Ấn tượng mà bức tường tạo nên được là nó có vẻ như được xây một cách cẩu thả thay co sự hoàn chỉnh nhất và đã đến lúc cần phải dỡ bỏ. Hiệu quả khác là sự thú vị do tính chất nước đôi của nó khiến người ta phải tự đặt ra câu hỏi rằng nó thì đang bị hạ thấp xuống hay đang được kéo lên (?)...

phương án “CỬA HÀNG BẬP BÊNH” - phương án “CỬA HÀNG LỖ KHẤC”

Trong phương án “CỬA HÀNG LỖ KHẤC” cũng của hãng Best ở bang California, Hoa Kỳ, 1976 – 1977 nhóm này đã tạo nên một công trình có lối vào chính như vừa bị nứt và quẳng ra xa từ khối nhà chính; và trong tình thế đó thì sự đối thoại giữa chúng với nhau tạo ra không ít cái cảm giác tò mò, thú vị cho những con người đã quen với sự thứ mứa “tính hoàn chỉnh của vật chất”. Người ta như nghe vọng ra từ bên trong công trình một tiếng cười tinh quái, mải mai, phê phán xã hội thiên về tiêu thụ.

Triết lý về sự đảo ngược: phương án kiến trúc “BẾN XE MA” ở Connecticut, 1977 – 1978 cho thấy hình ảnh con đường, mặt sân trùm lên ô tô một cách thật sự trái khoáy. Còn phương án sửa chữa “NGÔI NHÀ MOLINO STURKY” ở Vienna 1975 lại tạo nên những cách nhìn độc đáo của triết lý “đảo ngược” về điều bí ẩn lâu đời rằng: thành Venice lan đến đầm nước hay ngược lại? Rằng ngôi nhà từ dưới nước đi lên hay đang chìm dần xuống nước? Rằng thực ra thì mặt tường hồi của ngôi nhà là nước hay mặt sân đi dạo nằm trên mặt nước là tường hồi ngôi nhà?... Điều lý thú là những ý tưởng lập lờ này lại làm nên những điểm thu hút mạnh mẽ nhất, lôi cuốn được sự chú ‎ý của mọi người đối với phương án.

“BẾN XE MA”

“NGÔI NHÀ MOLINO STURKY”

CÔNG VIÊN LA VILLETTE, Paris, 1982 – 1990.
Kiến trúc sư Bernerd Tschumi

«Công viên La Villette» là một đồ án với những ý tưởng cách tân táo bạo và đầy tính chất triết lý‎. Mặt bằng tổng thể Công viên La Villette thực chất xuất phát từ ‎ muốn phản ánh hoặc mô tả thế giới ngày nay nhu là những mảnh vụn của một sự bùng nổ, rối loạn nào đó, trật tự của thế giới đó đang bị phá vỡ và có nguy cơ nổ tung,... vì vậy cần phải lập lại trật tự cho nó. Trong đồ án này, kiến trúc sư Bernard Tschumi sử dụng một mạng lưới ô vuông khổng lồ, được định vị bằng những kiến trúc nhỏ bằng thép tráng men đỏ cách đều nhau một khoảng 120 mét, rải kín toàn bộ công viên, và các kiến trúc bằng thép đó có dáng vẻ của những công trình đổ nát, và bị biến dạng một cách kỳ dị. Tuy vậy, trên cơ sở mạng lưới ô vuông đó, những thành phần chức năng của công viên đã được sắp xếp lên, biểu hiện cho một quá trình « tái lập trật tự » và chính vì vậy mà tổng thể của công viên giống như một công trường đang xây dựng dở dang.
Đồ án này cũng đã đề xuất một phương pháp thiết kế quy hoạch táo bạo bằng cách chồng lớp lên nhau các bản vẽ giải trình các ‎ý đồ kiến trúc và yêu cầu chức năng khác nhau để cố ý tạo nên một kết cục có tính ngẫu nhiên.

Toàn cảnh công viên Villette

Một « mốc định vị » khổng lồ bằng thép tráng men màu đỏ rực với hình thức kỳ dị,bất ngờ trong công viên

NGÔI NHÀ RIÊNG CỦA FRANK O’GEHRY ở Santa Monica, 1979.
Kiến trúc sư Frank O’Gehry

Trong ngôi nhà ở của riêng mình, Gehry đã cố tình sử dụng những vật liệu lạ lùng như những tấm lá chắn nối với nhau bằng dây xích, những tấm thép sơn màu hồng lượn sóng và nhựa đường,... để tạo nên hình ảnh chen lấn và xô đẩy, mất phương hướng và không có một hình thù gì cụ thể. Công trình này đã gây ra những cảm giác tạm thời như đang sửa chữa một cách tạm bợ, và bị phản đối kịch liệt, bị dè bỉu rằng đó là « một thứ đồ bẩn thỉu đặt lù lù trước nhà người khác ».

NGÔI NHÀ RIÊNG CỦA FRANK O’GEHRY ở Santa Monica

BẢO TÀNG GUGGENHEIM BILBAO, Tây Ban Nha, 1995 – 1997.
Kiến trúc sư Frank O’Gehry

Là một trong những công trình gần đây nhất của ông được thực hiện và gây nên nhiều sự chú ‎ý của dư luận trong cũng như ngoài giới kiến trúc. Ông vẫn trung thành với bút pháp quen thuộc của mình, đó là sự tạo hình kiến trúc bằng cách làm cho hình thể của nó ở trong trạng thái vận động và vặn vẹo mãnh liệt, bỏ qua nhiều yêu cầu về sử dụng, tính kinh tế, kỹ thuật (ví dụ : VIỆN ĐẠI HỌC WEATHERHEAD, Los Angeles, California). Công trình được thực hiện nhờ sự hỗ trợ của máy tính kết hợp với trí tưởng tượng phong phú của một nghệ sỹ tạo hình có tầm cỡ thế giới. Hiệu quả quan trọng nhất là sức lôi cuốn của những hình thể kỳ dị như những cuộn giấy bạc vừa được thả bung ra với lớp bề mặt được bao phủ bằng titanium luôn phản chiếu ánh sáng mặt trời. Thiên về phương pháp thiết kế « từ ngoài vào », công trình này còn có thể được xếp vào xu hường kiến trúc khác như : «Tân Biểu hiện», «Baroque mới »,...

Mặt cắt & mặt bằng mái Viện ĐH Weatherhead, Los Angeles.- Kết cấu bộ khung sườn bằng thép của bảo tàng Guggenheim Bilbao. Tây Ban Nha

Mô hình bảo tàng Guggenheim Bilbao. Tây Ban Nha

NGÔI NHÀ VI, Connecticut, 1972 – 1975.
Kiến trúc sư Peter Eisenman

Toàn bộ khối nhà thoạt nhìn giống như những chiếc container xếp chồng lên nhau, tạo nên một thứ không gian ba chiều được xử lý rất đặc biệt, trong đó những khoảng trống không rõ ràng hoặc có một cái cột như vô tình đi xuyên qua nhà. Thậm chí có cả một cầu thang giả vẽ bằng sơn màu đỏ ở trên cầu thang chính, gây nên một sự chói mắt khá bất thường. Trong ngôi nhà này, Peter Eisenman đã sử dụng nền nhà bằng kính và cố tránh không cho tòa nhà có một khu trung tâm nào rõ ràng cả. Điều quan trọng nhất ở công trình này là tác giả đã tạo dựng được một sự biến đổi không ngừng về môi trường, ánh sáng, bóng râm, màu sắc và kết cấu.



Ngôi nhà VI, Connecticut

TOÀ NHÀ VĂN PHÒNG NUNOTAMI, Tokyo, 1990 – 1992.
Kiến trúc sư Peter Eisenman

Hình thức bên ngoài của công trình gây nên ấn tượng thật sự hồi hộp, âu lo về khả năng sụp đổ của nó, toàn bộ ngôi nhà dường như đang quỵ xuống và chỉ trong giây lát nó sẽ chỉ còn là những mảnh vụn. Cả bên trong công trình cũng thế, những dầm, cột và các thanh bêtông cốt thép không có chức năng rõ ràng tạo nên một khung cảnh « rối rắm ». Tuy nhiên, những sàn nhà của nó thì vẫn hoàn toàn bằng phẳng, có thể đi lại một cách dễ dàng. Nhưng khung cảnh chung của ngôi nhà vẫn có thề khiến cho người ta khó lấy lại được cảm giác thăng bằng. Kiến trúc sư Peter Eisenman đã đưa ra quan điểm là « Phải thay đổi toàn bộ cách phân bố không gian của nhà cửa ». Giống nhưhầu hết các công trình của mình trước đó, trong công trình này ông đã cố tình tạo ra những khối kiến trúc mà người ta không thể nhận biết tí gì về phân bố không gian cũng như sơ đồ làm việc của hệ thống khung chịu lực của nó. Một thủ pháp thường thấy trong nhửng công trình của ông là xoay các mạng lưới cột sao cho không song trùng với hình thể mặt bằng của nó và như vậy hàng loạt các không gian khác nhau có thể được tạo ra.

Mặt bằng & mặt cắt Nunotami Office Building, Tokyo



Nunotami Office Building, Tokyo

Bên trong Nunotami Office Building

TRẠM CỨU HỎA BÊN BỜ SÔNG RHIM, Weil, 1992 – 1993.
Kiến trúc sư Zaha Hadid.

Là một trạm cứu hỏa được đặt bên bờ sông, nên tác giả cố tình tạo cho nó có vẻ như lún sâu xuống đất như thể nói lên mối quan hệ khăng khít giữa công trình với khung cảnh xung quanh. Một mái che lớn hình tam giác với công dụng không cụ thể, nhưng rất ấn tượng do cảm giác xộc xệch và vươn lên trời xanh. Mái này có 3 điểm tựa, điểm tựa ở giữa chếch sang một bên và có vẻ như đổ về hướng ngược lại, gây hiệu quả về một kết cấu không mấy rõ ràng.

Trạm cứu hỏa bên bờ sông Rhim Weil - Phương án KT KERFURSTENDAMM 70 ở Berlin

Hầu hết hình thể các kiến trúc của Hadid đều thể hiện một bút pháp giàu cá tính và khả năng xử lý những không gian phức tạp, đôi khi rối loạn. Ví dụ có thể thấy qua NHÀ HÀNG MONSOON ở Tokyo hoặc PHƯƠNG ÁN KIẾN TRÚC KERFURSTENDAMM 70 ở Berlin.

Bên trong Monsoom Restaurant, Tokyo - Mặt bằng Monsoom Restaurant, Tokyo

DỰ ÁN MỞ RỘNG BẢO TÀNG VICTORIA & ALBERT, London.
Kiến trúc sư Daniel Libeskind.

Công trình có sự nhất quán với phương châm chung của các kiến trúc sư theo đuổi xu hướng DECONSTRUCTION cũng như sự nhất quán của chính bản thân nó. Từ mặt bằng các tầng cho đến mặt đứng, mặt cắt của nó là một sự xô lệch cố ‎ ý và thật khó lòng đoán định được chức năng cũng như cấu trúc thực sự của nó. Kể cả sự hiện diện của hai khối nhà cổ ở hai bên cũng không được tác giả đoái hoài tới cho dù chỉ để chiếu lệ. Thực sự thì thiết kế này có thể dễ được chấp nhận hơn nếu xây dựng nó ở ngoại vi thành phố, nới mà cảnh trí cho phép có nhiều hơn nữa sự tự do lựa chọn.

Các mặt bằng của dự án mở rộng Bảo tàng Victoria & Albert, London

Mô hình của dự án mở rộng Bảo tàng Victoria & Albert, London

Cả trong công trình MỞ RỘNG NHÀ BẢO TÀNG DO THÁI ở Berlin mới đây của ông cũng có một bút pháp tương tự. Tuy nhiên, những biểu tượng mà nó mang tải đã là sự biện hộ tốt nhất cho sự triết lý‎ về hình thể ngôi Bảo tàng này

.

Mô hình bảo tàng Do thái ở Berlin

VĂN PHÒNG LUẬT SƯ SCHUPPICH, Áo.
Wolf Prix và Helmut Swiezinsky (nhà xây dựng Coop Himmelblau)

Công trình có bộ mái mới bằng kính xanh phủ lên bộ mái của căn hộ kiểu cũ. Đòn tay của mái vượt qua một khoảng không cũng xuất phát từ một khối lộn xộn, dường như muốn chọc vào mặt trước cũ kỹ của ngôi nhà, và sẵn sàng đâm thủng nó. Ở đây, các kiến trúc sư muốn đưa ra ý tưởng những tia sáng đổ xuống hoặc hình ảnh của những cánh cung căng ra.

VIỆN NGHIÊN CỨU NĂNG LƯỢNG MẶT TRỜI STUTTGART
(Hysolar Stuttgart), 1987.
Kiến trúc sư Gunter Benisch

Công trình có các bộ phận như chồng lên nhau không theo một trật tự nào cả và chất đống một cách tùy tiện. Bề mặt tầng một trong suốt nhìn từ phía ngoài, nằm chìa ra, chênh vênh so với tầng trệt. Một ống màu đỏ sặc sỡ chẳng làm gì cả, xuyên qua tòa nhà từ trên mái bằng kính xuống nền nhà...

 

- Bình luận

Tham gia bình luận
Họ và tên:
E-mail:
Nội dung:
Gởi Huỷ bỏ

Các bài viết khác

 Hướng mới trong thiết kế không gian nội thất ( phần 1)